Thơ Nguyễn viết Hoa

Viết trên chuyến tàu đi Yên Bái

Vẫn tiếng đều đều nghiến trên đường raytau hoa

Vẫn những lùm cây vụt qua ô cửa sổ

Những cánh đồng gốc rạ

Những làng quê chợt hiện ra rồi xa

Vẫn những nhà ga

Tiếng còi tàu hú dài thổn thức

Tưởng đã chôn vùi lòng vực???

Tưởng vậy thôi.

 

Mùa thu

Mùa thu

Mùa bao điều có thể

Trời xanh thế và vời vợi thếLaThu

Mây lang thang đâu chẳng tụ về

Lá xào xạc rụng, cây ngơ ngác

Hoang hoài heo may nắng ngập tràn

Lãng đãng mộng du hồn lạc bước

Vũ trụ mênh mang không chốn về.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: