Anh là cỏ

 

ĐÀO NAM SƠN

 

Ngày nào anh là cỏco
Xanh mướt mát triền đê
Giữ không cho nước xói
Mát chân ai chiều về

Bây giờ anh là cỏ
Xơ xác trong héo vàng
Đọng âm thầm nhúm rễ
Một chút tình đa mang

Trọn đời anh là cỏ
Uống nắng và gội sương
Hương nồng nàn khẽ tỏa
Khi nát bầm thịt xương

Em ơi anh là cỏ
Thênh thang với gió trời
Lắng hồn bao tiếng hót
Hát thầm cùng mây trôi

Advertisements

Một phản hồi

  1. Ba khổ thơ đầu nghe xót xa là thế, nhưng khổ cuối như sang một trạng thái khác hẳn , rất lạc quan nhé:
    “Em ơi anh là cỏ
    Thênh thang với gió trời
    Lắng hồn bao tiếng hót
    Hát thầm cùng mây trôi”
    Tóm lại nỗi niềm thi sĩ cũng… linh hoạt quá! Có lẽ do nhạy cảm nên tâm trạng đâm dễ đổi thay theo… gió trời(!) Thật khó lường! 🙂 Quả là làm HG không kiềm được mấy câu bình loạn. ^^
    Ví mình là cỏ nghe qua thấy khiêm nhường đấy ạ, nhưng thực cũng… khôn: Chỉ cỏ mới là bất diệt! :))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: