Thơ Nguyễn viết Hoa

Viết trên chuyến tàu đi Yên Bái

Vẫn tiếng đều đều nghiến trên đường raytau hoa

Vẫn những lùm cây vụt qua ô cửa sổ

Những cánh đồng gốc rạ

Những làng quê chợt hiện ra rồi xa

Vẫn những nhà ga

Tiếng còi tàu hú dài thổn thức

Tưởng đã chôn vùi lòng vực???

Tưởng vậy thôi.

 

Mùa thu

Mùa thu

Mùa bao điều có thể

Trời xanh thế và vời vợi thếLaThu

Mây lang thang đâu chẳng tụ về

Lá xào xạc rụng, cây ngơ ngác

Hoang hoài heo may nắng ngập tràn

Lãng đãng mộng du hồn lạc bước

Vũ trụ mênh mang không chốn về.

Advertisements

Anh là cỏ

 

ĐÀO NAM SƠN

 

Ngày nào anh là cỏco
Xanh mướt mát triền đê
Giữ không cho nước xói
Mát chân ai chiều về

Bây giờ anh là cỏ
Xơ xác trong héo vàng
Đọng âm thầm nhúm rễ
Một chút tình đa mang

Trọn đời anh là cỏ
Uống nắng và gội sương
Hương nồng nàn khẽ tỏa
Khi nát bầm thịt xương

Em ơi anh là cỏ
Thênh thang với gió trời
Lắng hồn bao tiếng hót
Hát thầm cùng mây trôi

Biển và người

Nguyễn Viết Hoa

Biển tội nghiệp và con người  tội nghiệpBiển

Triệu năm rồi cứ quanh quẩn bên nhau

Biển cố dâng cho con sóng bạc đầu

Cố lặng lẽ cho hoàng hôn tím

Những con tàu  khát khao tình biển

Bỗng nhận ra hoang mạc giữa đại dương.

Vắng bạn

 
 
Vắng bạn

Tặng anh Phan Cung Việt

Chẳng phải sơ tình nên vắng bạn20131014_191747
Tuổi nhiều ai cũng ngại như nhau
Bước ra khỏi cửa bao lo lắng
Thèm những ngày xa chấp bể dâu
 

ĐÀO NAM SƠN

Lời bình của PHAN CUNG VIỆT

Một ngày như đã chớm nhiều sang hạ, nhận bài tứ tuyệt của nhà thơ Đào Nam Sơn, tôi bỗng cảm thấy thư thái như thể có ngon gió mát thổi vào trong lòng. Cái chất mát khác lạ, sâu hơn và kích hoạt hơn sự mát mẻ bình thường. Đương nhiên nó thuộc về ngọn gió tâm hồn, ngọn gió thơ. Đúng hơn, thuộc về thơ tứ tuyệt. Thuộc về bài thơ tứ tuyệt này.

Từ xưa bình thơ tứ tuyệt, trước sự chung đúc dồn nén sâu thẳm của thể loại này, người ta phải dựa trước vào luật thơ, như câu mở câu kết. Bài thơ Vắng Bạn của  nhà thơ Đào Nam Sơn làm mới tôi đến nỗi, tôi muốn thăng hoa trên những luật thơ ấy. Tìm thấy ở nó sức mạnh mới mẻ của chính thơ hiện đại. Và hơn thế, nó mở rộng, giao hoà, kết hợp được nhiều thi pháp khác. Bài thơ với tôi có sức chinh phục lạ lùng.

Trên đường giao lưu tình cảm và chân cảm, tứ tuyệt có thế mạnh riêng, từ xưa. Tình nặng không thể nói nhiều, nói dài. Nó sâu thẳm như sông sâu, giếng sâu. Kẻ dò được nó không dễ. Giếng thì phải nối nhiều sợi dây dài. Chất tình chất nghĩa của nó vục vào tận đáy. Với người thì đó chính là đáy lòng. Thật logic, chặt chẽ, không thể nói và bình luận cách nào khác được.

Tôi ngẫm ngợi từng câu, từng lời trong bài thơ của nhà thơ. Mỗi câu mỗi dòng thấm đượm cái duyên tứ tuyệt, cái luật tứ tuyệt. Nhưng chính mỗi câu thơ chặt đó đã tự vỗ cánh lên để chở cái tình của tác giả, để hoà vào biển tình, hoà vào dòng thơ tuôn chảy giữa thời gian. Chẳng phải sơ tình nên vắng bạn. Câu mở này lạ , mà hay. Cái trí lặn sâu vào cái tình. Người đọc không kịp bắt bẻ nó, bắt nó lí giải thế nào, vì sao. Nó mở rất thơ, rất tự tin. Nó thật thông minh. Tuổi nhiều ai cũng ngại như nhau. Câu thơ chân mộc này đã xuất hiện , nối tiếp. Nối cái tình nặng, khi vắng bạn. Cùng lí giải cái cớ cần có bài thơ. Bước ra khỏi cửa bao lo lắng. Câu thơ tự ngã này thật giản dị, thương cảm. Thiết tưởng một câu thơ khác rất khó thay vào đây. Vì nó phải liền “ mạch lòng”. Khác đi một chút, quá tỉnh một chút, là sẽ phá vỡ bài thơ chung đúc. Và câu kết này mới thật lạ, bước chân sang sự sáng tạo. Từ ngữ mới. Mạch câu mới. Thèm những ngày xa chấp bể dâu.Thú thực, tôi phục và yêu câu kết này lắm.

Đào Nam Sơn là người yêu thơ tứ tuyệt. Tứ tuyệt của Đào Nam Sơn dám định hình quy chuẩn, nhưng cũng dám làm mới. Một lần nữa thêm hiểu thơ là người. Thêm hiểu vì sao có bài thơ Vắng Bạn. Thêm hiểu cho cái tình của nhà thơ và người được vinh hạnh nhận thơ. Xin dừng để cho bài thơ nói thay. Tình bạn và tình thơ nói thay. Chỉ trong một bài tứ tuyệt VẮNG BẠN.
Đất Bắc, cuối 3.2013

theo BuiKimAnh

CON GÁI, CON TRAI

Phạm Hồng Việt

( 11C 2008)

Con gái bây giờ thật chanh chua

Mồm năm miệng bảy chứ không vừa

Con trai hiền lắm không lại được

Cãi nhau, thôi cứ là nhận thua

images

 

Con gái bây giờ chỉ sành ăn

Nhìn thấy bạn trai là đòi măm

Con trai tiền ít khôngdám nhận

Liền bị bẻ giò làm que tăm

Con gái bây giờ khó hiểu ghê

Động một tí thôi đã khóc nhè

Báo hai con trai dỗ dành mãi

Ô mai, bánh ngọt lại cốc chè

Con gáibây giờ lại hay kiêu

Nũng nịu làm cao để được chiều

Con trai thật thà nên mắc lỡm

Bởi vì lầm tưởng là đươc yêu

Con gái tuy mang nhiều nét xấu

Nhưng đó chỉ là vụn vặt thôi

Con gái dù sao vẫn rất đẹp

Dù sao vẫn đẹpnhất trên đời

Con gái , con trai chuyện rất dài

Nếumà kể hết đến sáng mai

Thế giớ ra sao nếu thiếu một

Không thể nào đâu phải đủ hai.

Cây cảnh và pho tượng

Lão Tử ngồi nghiêng bên gốc cây  DSC01938

Miệng cười bát ngát như gió mây

Râu dài , tóc rủ tựa rễ nhọn

Trán tràn dòng nhạc gồ chon von

Tượng khô chắc, khắc đầy ý niệm

Cây mởn xanh, tự nhiên như nhiên

Giữa cây, tượng một làn tơ nhện

Như thời gian hờ hững lửng lơ

Trần Phùng

Tặng thơ

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

 

Trần Phùng

DSCN2973

                       Tặng HC    

 

Tôi hiểu anh qua ánh mắt bao người

Những đôi mắt nhiệt tình và chân thật

Những đôi mắt thẳm sâu trong giờ chia biệt

Những ngọn lửa tình đời lấp lánh mãi không thôi

Bởi tâm hồn người sao dễ hiểu được đâu

Ngọc càng quí có dễ bày ra được

Chỉ có người biết đi tìm ngọc thật

Mới hiểu rằng ngọc sáng ở tim sâu

Bạn thân yêu ơi ngày tháng đã qua rồi

Lời định nghĩa về người tôi tìm mà chưa trọn

Nghe  anh sắp đi tôi  thấy lòng mình bộn rộn

Nghĩa cuộc đời với tình bạn anh ơi!

Muốn nói gì với nhau khi sắp phải chia tay

Là cái lẽ cuộc đời cứ thầm thì muôn thuở

Tôi không muốn nói bằng ngôn ngữ tầm thường anh ạ

Đến hôm nay tron g ánh mắt bao người , tôi đã tìm thấy được

Bởi lòng tôi hòa nhịp chứa chan đầy

Một thầy giáo- một người anh- một người bạn

Vùng Điện Biên lấp lánh một tâm hồn

Anh ra đi ? không anh còn ở lại,

Với lòng tôi, với hồn trẻ xanh rờn…

Ôi biết nói gì hơn khi một con người

Như bao con người sống trong nhân loại

Đã ra đi nhưng lòng còn để lại

Định nghĩa tâm hồn- viên ngọc trái tim ơi!

Điện Biên- Đêm 24 tháng 10 năm 1983

                                                         Quang Sáng