XA LẮC MÙA THU

XA LẮC MÙA THU

Trương Nam Hương

Em không đến trường mùa thu năm ấy nữa
Em không đến trường cả mùa thu năm sau
Chiếc lá rụng xuống hoàng hôn xẹt lửa
Theo mùa thu tiếc nuối chảy qua cầu

Tháng năm buồn ghềnh thác vực sâu
Câu thơ chở chòng chành tiếng khóc
Tôi uống cạn dòng sông trong vốc tay ký ức
Nghe mùa thu xa lắc ngấm vô lòng

Biết em còn đến lớp với tôi không
Lo phấp phổng tháng ngày trôi vội vã
Nắng ký thác đời mình trên sắc lá
Mới hiểu mùa thu đánh tráo tuổi xanh rồi

Tôi quá tuổi học trò từ đấy em ơi
Chiều nay trước cổng trường rươm rướm nước mắt
Chưa kịp nhặt mùa thu vừa chạm đất
Con gái tôi tan lớp giục tôi về.

Trương Nam Hương

Một chiều đi làm về, tôi choáng ngợp bởi sắc áo nữ sinh trung học. Dòng sông trắng sáng bừng góc phố. Tôi ngẩn nhìn, bồi hồi nhớ lại một thời đã qua.

Ngày ấy, màu áo ấy, tôi yêu, tôi say… Dường như trên cuộc đời này, em sinh ra là để mong manh, và em mong manh là để cần sự che chở của tôi?

Ai đó nói rằng: khi hồi tưởng về quá khứ, mọi thứ thường lung linh, hư ảo và đẹp! Vậy là chiều nay, tha thướt… tôi chợt nhớ đến những lời thơ của Trương Nam Hương:

Em không đến trường mùa thu năm ấy nữa
Em không đến trường cả mùa thu sau
Chiếc lá rụng xuống hoàng hôn xẹt lửa
Theo mùa thu tiếc nuối chảy qua cầu

Nhà thơ buồn. Buồn vì sự ly biệt bất ngờ. Ly biệt thì bao giờ cũng buồn, nhưng khi những người trong cuộc không biết trước, không chủ động, thì nỗi buồn là không tả xiết. Chắc hẳn, ai đã từng trải với những tình cảnh như thế sẽ cảm được nhà thơ. Thơ Trương Nam Hương thường giản dị. Chính thế, khi đau đớn, tác giả cũng biểu hiện ngay nỗi đau ấy ở ngôn từ: tiếc nuối, rụng, chảy… Em đã đi rồi, đi vào giữa mùa thu. Mùa thu thường đẹp và buồn. Nhưng, mùa thu ở đây không chỉ buồn mà nó là sự đớn đau:

Tháng năm buồn ghềnh thác vực sâu
Câu thơ chở chòng chành tiếng khóc
Tôi uống cạn dòng sông trong vốc tay ký ức
Nghe mùa thu xa lắc ngấm vô lòng

Em đã đi, đi thật rồi. Và mùa thu kia cũng xa rồi. Nhà thơ dùng “xa lắc”, thọat nghe qua cứ ngỡ đó là một sự vụng về trong cách dụng ngôn. Nhưng không, thay vì dùng “xa xôi”, “xa ngái”, “xa tít” v.v. nhà thơ đã dùng “xa lắc”, rất giản dị và chứa cả nỗi niềm xót xa. Dù việc em ra đi đã trở thành quá khứ, nhưng, tôi vẫn đau lòng, tôi vẫn rưng rưng. Bởi vì, tôi chưa bao giờ quên em. Cho dù, tôi đã cố.

Biết em còn đến lớp với tôi không
Lo phấp phổng tháng ngày trôi vội vã
Nắng ký thác đời mình trên sắc lá
Mới hiểu mùa thu đánh tráo tuổi xanh rồi

Nhà thơ hoài niệm. Ở đây, chúng ta thấy sự phập phồng, bất an, bàng hoàng. Nhưng rồi cũng hiểu: Sự thật là em đã ra đi. Sự thật là… tôi đã vĩnh viễn mất thời TS. Sự thật là… tất cả không bao giờ trở lại:

Mới hiểu mùa thu đánh tráo tuổi xanh rồi.

Và như dòng chảy của cuộc sống, sau “biến cố” ấy, nhà thơ đã trưởng thành:

Tôi quá tuổi học trò từ đấy em ơi

Nhà thơ, viết một câu, theo tôi là một “tiếng kêu” thì đúng hơn. Nhưng, dù sao đó cũng là sự thật. Tôi trưởng thành lên, tôi trôi đi trong dòng đời. Tôi thu xếp cuộc đời mình. Tôi không còn mơ mộng. Tôi có gia đình…Nhưng…

Chiều nay trước cổng trường rươm rướm nước mắt

Đến đây, nếu Em của nhà thơ đọc được bài thơ này, hay ít nhất là câu thơ này, tôi nghĩ, nàng sẽ hạnh phúc! Hạnh phúc, bởi vì, mình đã quá đẹp trong lòng của ai đó. Đến giờ phút này, dù bao nhiêu khó khăn của cuộc đời có ập đến, có lẽ nàng cũng sẽ vượt qua được. Nhưng rồi, hồi tưởng của tác giả tan biến:

Chưa kịp nhặt mùa thu vừa chạm đất
Con gái tôi tan lớp giục tôi về

Tác giả đang định “nhặt”: mùa thu hay “ký ức”? Có lẽ cả hai. Nhưng, thực tại không như thế. Hình ảnh một người đàn ông đứng trước cổng trường, dõi mắt vào khoảng không mênh mông, vô định, tôi nghĩ, sẽ còn sống rất lâu trong lòng của những người đã, đang và sẽ yêu. Nếu không có tiếng gọi của đứa con gái, chắc nhà thơ sẽ bất động. Và nhà thơ của chúng ta, cần một sự lay động để trở về với đời sống hiện tại của mình. Nhà thơ sẽ trở về với gia đình của mình.

Sự chia lìa trong tình yêu bao giờ cũng tạo ra một sự đau đớn. Nhưng, có lẽ cảm ơn đời còn khiến cho chúng ta biết đau khổ vì tình yêu. Và chính nhờ những điều như vậy tình yêu mới trở thành bất tử. Hóa ra, đọc xong bài thơ này của Trương Nam Hương, chúng ta ngộ ra một điều rằng: Đôi khi, sự đau khổ giúp chúng trưởng thành hơn, vững chãi hơn và đáng yêu hơn.

LÊ VĂN TÂN

Theo Tuoi Tre

4 phản hồi

  1. Không đề

    Những cơn gió cuối thu

    Mùa đông sắp đến rồi

    Mùa đông này anh sẽ phải ra đi

    Buồn làm chi, có gì đâu em nhỉ

    Ồ cuộc đời kết thúc có gì đâu

    Một năm bao giờ chẳng thế

    Một cuộc tình cũng chỉ đến mùa đông

    Có gì đâu mà khóc

    Em biết đấy, anh rất tin vào số phận

    Mỗi cuộc đời rồi cũng đến nơi yên nghỉ

    Anh chỉ là kẻ bỏ đi, hư hỏng

    Lang thang trong cuộc đời này chưa trọn 30 năm

    Anh chỉ như chiếc lá vàng rơi rớt ngoài song sắt

    Những chiếc lá vàng thiếu nữ xé thành đôi

    Rồi đêm nay khi gió mùa đông đến

    Nắng tắt, lá rơi và anh cũng chết rồi

    Có gì đâu mà tiếc

    Anh biết mình sẽ đến một giấc ngủ

    Bình minh có lẽ cũng vậy thôi

    Em là tia sáng soi suốt cuộc đời anh

    Là đốm lửa trong đêm băng giá

    Chẳng có ai được hạnh phúc như thế

    Vậy mà anh lại để mất em rồi

    Mất tất cả sau một đêm cuồng loạn

    Vòng tay ôm cái chết, phủ kín vùng lửa đen

    Bàng hoàng, đau đớn, ân hận, xót xa

    Nhưng tất cả đã quá muộn rồi

    Đã tăm tối như một bờ vực

    Tan biến như làn mây mù mịt

    Đường xuống địa ngục coi như chính là đây

    Có gì đâu mà buồn em hỡi

    Thời gian, không gian không ngừng biến đổi

    Rồi tất cả cũng hóa thành Xương

    Nguyễn Đức Nghĩa


    • ET SI TU N’EXISTAIS PAS

      Et si tu n’existais pas

      Dis-moi pourquoi j’existerais

      Pour traîner dans un monde sans toi

      Sans espoir et sans regret

      Et si tu n’existais pas

      J’essaierais d’inventer l’amour

      Comme un peintre qui voit sous ses doigts

      Naître les couleurs du jour

      Et qui n’en revient pas

      Et si tu n’existais pas

      Dis-moi pour qui j’existerais

      Des passantes endormies dans mes bras

      Que je n’aimerais jamais

      Et si tu n’existais pas

      Je ne serais qu’un point de plus

      Dans ce monde qui vient et qui va

      Je me sentirais perdu

      J’aurais besoin de toi

      Et si tu n’existais pas

      Je crois que je l’aurais trouvé

      Le secret de la vie, le pourquoi

      Simplement pour te créer

      Et pour te regarder

      ***

      Nếu như em không có ở trên đờI

      Hãy nói anh nghe tại sao anh phải sống

      Thế giớI hoang vu, tâm hồn trống rỗng

      NuốI tiếc không – hy vọng cũng không

      Nếu như em không có ở trên đờI

      Anh sẽ vẽ tình yêu

      Như họa sĩ vẽ bức tranh buổI sớm

      Sắc màu lung linh – không có thật bao giờ

      Nếu như em không có ở trên đờI

      Hãy nói anh nghe vì ai anh phải sống?

      Những cuộc tình thoảng qua, phút chốc

      Anh chẳng thể yêu ai

      Nếu như em không có ở trên đờI

      Cô đơn mình anh, tháng ngày đi rồI đến

      Hun hút con đường, bước chân mỏI mệt

      Anh rất cần em

      Nếu như em không có ở trên đờI

      Cuộc đờI rồi ra sao? Hãy nói cho anh biết

      Như nghệ sĩ – anh sẽ vào vai diễn

      Nhưng không được là mình

      Nếu như em không có ở trên đờI

      Anh ngỡ như mình đã tìm ra ẩn số

      Tạo ra em, rạng ngờI, rực rỡ

      Để ngắm nhìn em và được yêu em

      Nguoi dich: Le Thanh Chung

  2. Sealed with a kiss

    Though we’ve got to say good-bye
    For the summer
    Darling, I promise you this
    I’ll send you all my love
    Everyday in a letter
    Sealed with a kiss

    CHORUS:
    Yes it’s gonna be cold, lonely summer
    But I’ll fill the emptiness
    I’ll send you all my dreams
    Everyday in a letter
    Sealed with a kiss

    I’ll see you in the sunlight
    I’ll hear your voice everywhere
    I’ll run to tenderly hold you
    But, Darlin’ you won’t be there

    I don’t wanna say good-bye
    For the summer
    Knowing the love we’ll miss
    Let us make a pledge
    To meet in September
    And seal it with a kiss

    Sealed with a kiss
    Sealed with a kiss
    Sealed with a kiss

    Dù chúng ta đã nói lời ly biệt
    Khi mùa hạ đi qua
    Người yêu dấu, tôi hứa với em
    Sẽ gửi cho em mỗi ngày
    Vào một bức thư – Tình yêu vô cùng vô tận
    Và dấu vào đó một nụ hôn “hoang dại”

    Ôi lạnh lẽo, nỗi cô đơn mùa hạ
    Nhưng tôi sẽ lấp kín những khoảng trống
    Sẽ gửi cho em mỗi ngày
    Vào một bức thư – Hết thảy những giấc mơ
    Và dấu vào đó một nụ hôn nồng cháy

    Sẽ ngắm nhìn em trong ánh dương sáng chói
    Sẽ nghe giọng nói của em ở khắp mọi nơi
    Và chạy đến ôm em thật dụi dàng
    Nhưng người yêu dấu
    Em sẽ không ở đó

    Tôi không muốn nói lời biệt ly
    Trong mùa hạ vừa đi qua
    Dù rằng chúng ta bỏ lỡ mot moi tinh
    Nhưng hãy cùng tạo một niềm tin tưởng
    Để có thể gặp nhau vào Tháng Chín
    Và trao nhau một nụ hôn…
    … trao nhau một nụ hôn
    … một nụ hôn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: